Van hoa - Lich su - Du lich Cao Bang

Share |

Thơ về Nam Bộ

Nhà thơ Triệu Lam Châu, dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng, Hội viên Hội nhà văn Việt Nam, tốt nghiệp Trường Đại học Mỏ Xanh Pêtécbua tại Liên bang Nga năm 1976, hiện công tác tại Trường Cao đẳng Công nghiệp Tuy Hoà, Phú Yên. Nhà thơ đã ấn hành 15 cuốn sách văn học, bao gồm thơ sáng tác, thơ dịch, tiểu thuyết dịch và hai đĩa hát CD – đồng thời đã từng đoạt Giải nhất toàn quốc Cuộc thi dịch văn học nước ngoài ra tiếng Việt năm 1994 do Hội nhà văn Việt Nam tổ chức, Giải nhất toàn quốc cuộc thi thơ về tình hữu nghị Việt – Nga năm 2000 do Trung ương Hội hữu nghị Việt – Nga tổ chức, Giải ba về âm nhạc năm 2007 của Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các hội VHNT Việt Nam.

Chúng tôi xin trân trọng gửi đến bạn đọc một chùm thơ năm bài của nhà thơ Triệu Lam Châu viết về quê hương Miền Tây Nam Bộ của chúng ta.

Nhà thơ Triệu Lam Châu

Em bắt anh ở lại với Miền Tây

Em bắt anh ở lại với Miền Tây

Hổng cho về Miền Trung đâu nhé

Ánh mắt em sao mà tinh nghịch thế

Một nụ cười ranh mãnh trên môi

 

Hình như phải lòng nhau thật rồi

Giọng nhỏ nhẹ mà nghe bốc lửa

Cửu Long Giang vút lên lên trời rạng rỡ

Áng tóc mây đắm đuối trên vai

 

Em là nữ hoàng của lòng ai

Mà hiện giữa Miền Tây thuần khiết thế

Nửa háo hức, nửa tròn e lệ

Nửa bơi thuyền, nửa bay cánh chim xa…

 

Lòng nhủ lòng: Chả nhẽ lại chối từ!

Mà sao cứ ngỡ ngàng: Đâu phải vậy?

Nhưng chiếc cầu tre vắt ngang dòng kênh ấy

Có nhạt nhoà lẻ bóng ai đâu?

 

Chút nắng vàng ngoài nớ dãi dầu

Khẽ đậu xuống làn môi thắm thiết

Chất mặn ấy lắng sâu không kể xiết

Ta sẽ về… Em có chịu anh không? 

Miền Tây Nam Bộ 11/1999 

Con gái Miền Tây

Ánh mắt Miền Tây

Ánh mắt ai lai láng sắc trời trong

Bao con nước lớn ròng chiều nắng muộn

Bao con thuyền chở hàng về đậu bến

Bao câu hò lấp loáng chợ trên sông

 

Hồn ta đậu vào áng lục bình

Trôi khắp nẻo cù lao, dập dềnh sóng nước

Ai về đông, ai xuôi, ai ngược

Một Miền Tây thầm lặng đợi mình về

 

Tia mắt trong như ánh dịu sau mưa

Câu hò ấy đậu vào môi chốc lát

Mà sao thấy rộng xa bát ngát

Nghe bạt ngàn trái chín lượn quanh ta

 

Dẫu mai kia sẽ đến mùa khô

Bến nước chẳng hề vơi ngấn sóng

Vầng thơm chẳng hề thôi lồng lộng

Ánh mắt thầm thăm thẳm gọi trong cây...

Nam Bộ 1/8/1999

Hoa Lục bình tím

Lục bình trôi trên sông

Em là bông lục bình trên sông

Em là bông lục bình trên sông

Khe khẽ tím, dập dềnh nước nổi

Gió từ phía hạ lưu thoảng tới

Hay gió hồn ai lay cánh sáng lung linh?

 

Ôi nụ xinh, rất đỗi thần tình

Như chứa cả nửa trời Nam Bộ

Mà lặng lẽ dịu mềm như cỏ

Như ánh nguồn xa lưu trên lá mong manh

 

Anh cứ xuôi theo dòng Hậu Giang

Đâu cũng đượm một giọng hò ngọt lự

Em ơi em, em đi về phía bể

Có hồn anh giăng nơi ấy xa xăm...

 

Ai đã cho em nụ cười xinh

Cho ánh mắt nụ lòng hồn hậu

Để những áng mây cuối trời yêu dấu

Cũng về đây tụ vào cánh lục bình

 

Cứ hát lên theo lời gió mông mênh

Đời là em, cánh lục bình nhỏ xíu

Đời là anh, vầng sóng mơ rong ruổi

Đời là ta, trái ngọt Cửu Long Giang...

Hậu Giang 13/11/1999

Chiều trên sông Tiền. Ảnh: Lâm Viên

Chợ hoa trên sông. Ảnh: Báo Giáo dục Việt Nam

Cắn một miếng thơm trên bến Hậu Giang

Cắn một miếng thơm trên bến Hậu Giang

Như bập vào ngay vị ngọt ngào Nam Bộ

Nghe luồng điện râm ran toàn cơ thể

Như câu hò lan toả sóng trên sông

 

Ánh chiều trong hay ánh mắt em trong

Nắng lụa trải về xa tít tắp

Bỗng nhiên nghe hồn anh như vớt được

Áng lục bình xanh một sắc mơ em

 

Vị thơm ngây một nụ cười hiền

Sóng phả gió lên thuyền hứng lấy

Ai ngăn nổi một câu hò vụt dậy

Từ dáng bay áng tóc mượt hồn buồm

 

Ôi miếng thơm dâng từ nét tay thon

Như đượm mãi điều chi bí ẩn

Như chiều nay sóng lừng cuồn cuộn

Như làn mơ sâu lắng ánh môi ai...

Hậu Giang 29/10/1999

Cầu tre vắt vẻo qua dòng kênh

Vườn cò trắng Cần Thơ

Lý ngựa ô địa chất

Khớp con ngựa, ngựa ô

Anh lại hát bài ca xưa cũ

Để đón em, cô nàng bé nhỏ

Em kiêu kỳ, em có chịu anh không?

 

Đến đón em, anh không có kiệu vàng

Không có con ngựa ô như trong câu hát

Chỉ có tình yêu em dào dạt

Ơi cô nàng, em có chịu anh không?

 

Bao tháng năm thăm thẳm điệp trùng

Giữa rừng núi lộ trình tìm quặng mỏ

Có đêm ngắm trăng ngàn lấp ló

Bỗng nghe rền tiếng hý ngựa ô vang

 

Hẳn là em ở phía đồng bằng

Đăm đắm dõi sao rừng xa lắc

Mà gió núi cứ rung lên mỗi đợt

Phía thượng nguồn thao thức đêm sâu

 

Ơi cô nàng, anh hổng dám sai lời đâu

Đường tìm mỏ, anh đã đi đến đích

Nay anh đến đón em lên làng địa chất

Khớp con ngựa, ngựa ô

Chúng ta đều là con của mẹ Âu Cơ...

Miền Tây Nam bộ 13/11/1999

Địa chỉ thư điện tử này đã được bảo vệ khỏi các chương trình thư rác, bạn cần bật JavaScript để xem nó

ĐT: 0983 825502

Add comment


Security code
Refresh